Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2011

Steve Jobs - Huyền thoại và sự bất tử

Tác giả: Khánh Duy
Có lẽ bạn sẽ lần giở mỗi trang của cuốn sách về Steve Jobs này, ở một nơi thanh vắng nào đó, trong một đêm yên tĩnh nào đó chẳng hạn, duy chỉ có điều, bạn không thể cảm thấy sự an tĩnh khi đọc cuốn sách này cũng như khi đọc bất kỳ điều gì liên quan đến Steve Jobs.
Máu trong huyết quản của bạn phải chảy nhanh hơn và tim bạn phải đập mạnh hơn nếu như bạn thật sự hiểu được những tinh hoa trong con người Steve Jobs. Người đàn ông này không phải là con người của sự đứng yên, tĩnh tại, hay bình lặng, cho dù ông có ăn chay và tin tưởng vào đạo Phật.
Steve không theo đuổi bất kỳ thứ chủ nghĩa trung tính và ôn hòa nào theo tinh thần Phật giáo. Cho tới những ngày cuối cùng của cuộc đời mình, ông vẫn là một con người của sự nổi loạn, của một tinh thần hippie chảy rần rật trong mỗi mạch máu của mình. Tinh thần ấy thể hiện rõ nhất trong một phát biểu của ông: "Những kẻ đủ điên để nghĩ rằng họ có thể thay đổi thể giới cũng chính là những người có thể làm được điều đó."

Thứ Ba, 13 tháng 12, 2011

Dạy con kiểu Đức

Mỗi đất nước có phong tục tập quán riêng biệt khác nhau, nên việc dạy dỗ trẻ em cũng khác nhau. Qua kinh nghiệm riêng của tôi và những gì tôi học được, xin giới thiệu đến các bạn một vài nét khác biệt trong việc dạy dỗ con cái của người Đức.

Giới hạn đầu tiên.
Dạy con từ thuở còn thơ, câu tục ngữ này không sai một chút nào nhưng dạy nhưng thế nào mới là điều quan trọng. Từ vựng mà các bé thực sự hiểu được đầu tiên đó là từ KHÔNG. Khi nói KHÔNG với bé, mẹ nói nghiêm túc, rõ ràng để bé hiểu được đúng nghĩa của từ này, sau đó tại sao bé KHÔNG được phép làm. Bé chưa hiểu gì nhiều nhưng từ KHÔNG được lặp đi lặp lại nhiều lần bé sẽ quen, bộ nhớ của trẻ như một cái tủ rỗng, từ KHÔNG là thứ đồ đạc đầu tiên được đặt vào. Nên các bạn thấy, trẻ em phương Tây chơi chung với bạn rất tự giác và độc lập, chỉ cần nghe mẹ nói KHÔNG là bé tự ý biết mình không được phép làm việc đó.

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011

Sẽ mãi chỉ là lời kêu gọi

Lê Minh Hà (Đức)
Ngày hiến chương các nhà giáo.
Ngày vui của thầy và trò một thời. Chuyện thật. Trăm phần trăm là thật.
Trong kí ức của tôi, đêm 20.11 luôn là một đêm mùa thu nhiều gió. Một lũ lau nhau góp mỗi đứa vài hào mua hoa tặng thầy cô. Có mỗi bó hoa, làm gì được gói được bọc trong giấy trang kim sành điệu như bây giờ, thế mà cũng cãi nhau tưng bừng. Ðứa bảo hoa cúc vàng mới là hoa mùa thu, hợp với cô chủ nhiệm đã có tuổi, đứa lại khăng khăng cô giáo sinh mới về thì phải tặng hồng nhung. Lại có đứa phát huy năng lực sáng tạo đòi mua cho cô hoa hồng thạch cao trắng để cô treo tường hay cái thuyền buồm kết bằng phim cũ. Chả có gì, mà thầy và trò phấn khởi. Cô giáo già nhắc con trai bê ra nải chuối, cái thằng học sinh cá biệt ở lớp đến thăm cô 20.11 ra chiều bẽn lẽn, bỏ hết mọi trò nghịch ngầm, rất hồn nhiên bẻ chuối ăn. Rất nhiều năm sau, thầy trò gặp lại, nhắc những ngày vui mà trào nước mắt.

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2011

5 kỹ năng con cần phải học

Trẻ con ngày nay có nhiều kỹ năng kinh khủng – chẳng hạn như lướt web nhoay nhoáy, ngoại ngữ làu làu… Nhưng đồng thời nhiều bé cũng thiếu những kỹ năng cần thiết giúp giao tiếp với những người xung quanh, đáp lại cảm xúc của chính mình hay thương lượng giải quyết xung đột để có thể xây dựng những mối quan hệ lâu dài và đạt được thành công trong học tập.
Khi một đứa trẻ nhỏ vật lộn để tự mặc quần – kể cả khi hai chân vào một ống – hoặc cố xúc thức ăn lên miệng mà không làm rơi vãi (quá nhiều) ra sàn nhà, bạn cảm thấy trong lòng dâng lên niềm tự hào: Con đang học cách tự làm mọi thứ! Và khi bé lớn hơn chút nữa, giải quyết được hết bài tập về nhà trong tình trạng không cuống quít hay không phải vì bị bắt ép, hoặc khi bé bày bạn cách cài thêm phần mềm vào chiếc PDA mới của mình, bạn muốn khóc vì biết ơn.
Trẻ con ngày nay có nhiều kỹ năng, nhưng thế là đã đủ giúp chúng chiến thắng trong cuộc sống?

Thứ Ba, 11 tháng 10, 2011

Why Are Finland's Schools Successful?

The country's achievements in education have other nations doing their homework
By LynNell Hancock

"This is what we do every day," says Kirkkojarvi Comprehensive School principal Kari Louhivuori, "prepare kids for life."
It was the end of term at Kirkkojarvi Comprehensive School in Espoo, a sprawling suburb west of Helsinki, when Kari Louhivuori, a veteran teacher and the school’s principal, decided to try something extreme—by Finnish standards. One of his sixth-grade students, a Kosovo-Albanian boy, had drifted far off the learning grid, resisting his teacher’s best efforts. The school’s team of special educators—including a social worker, a nurse and a psychologist—convinced Louhivuori that laziness was not to blame. So he decided to hold the boy back a year, a measure so rare in Finland it’s practically obsolete.

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011

Nền giáo dục Thụy Điển tiên tiến nhất thế giới hiện nay?

Chúng ta sẽ thấy những lý do tại sao người Mỹ chưa thể áp dụng được phương cách giáo dục mà Thụy Điển đang dùng dù họ thừa nhận đây là đuờng lối giáo dục tiên tiến nhất và cũng mong muốn áp dụng.

Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2011

Nghe đàn ông Mỹ dạy con trai

Ngôi sao của Broadway - Will Rogers từng nói "Di sản mà một người cha để lại cho con cái không phải là những lời hay ý đẹp hay bạc vàng châu báu mà là những giá trị không được nói thành lời". Và ông đã truyền cho các con mình những bài học để trở thành một người đàn ông, một người cha tốt.

Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2011

Bài phát biểu của tổng thống Barack Obama nhân dịp năm học mới (2011-2012)

Xin cám ơn. (Vỗ tay). Xin cám ơn rất nhiều. Xin mời các vị an tọa. Xin cám ơn chủ tịch (ý nói cô Donae, có lẽ là chủ tịch hội học sinh -ND), đây là bài giới thiệu rất hay. (Cười). Chúng ta rất tự hào về Donae vì cô đã có một bài giới thiệu rất hay về trường học này.

Ngoài ra, tôi muốn cám ơn bà hiệu trưởng nổi tiếng của các cháu, bà đã làm việc ở đây 20 năm – ban đầu là cô giáo và bây giờ là một hiệu trưởng nổi tiếng – đấy là bà Anita Berger. Xin một tràng pháo tay nồng nhiệt để chúc mừng bà. (Vỗ tay). Tôi cũng muốn cám ơn ông Gray, thị trưởng Washington, D.C. cũng có mặt ở đây. Xin một tràng pháo tay nồng nhiệt để chào mừng ông. (Vỗ tay). Và tôi muốn được cám ơn người sẽ đi vào lịch sử như là một trong những vị bộ trưởng giáo dục tuyệt vời nhất của chúng ta, đấy là ông Arne Duncan, cũng có mặt ở đây. (Vỗ tay).

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011

Huyền thoại Steve Jobs- Người tạo ra sự khác biệt đã mãi ra đi...

LTS- Thế  giới ngã mũ kính phục tài năng của Steve Jobs. Tuy đoản mệnh nhưng Jobs đã khiến nhân loại không bao giờ quên bởi những đóng góp vĩ đại của ông cho nền công nghệ thông tin

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

5 bí mật về “lòng quý trọng bản thân"

Bí mật thứ nhất: Chúng ta có những niềm tin ăn sâu trong tiềm thức.
Từ khi được sinh ra cho tới bảy tuổi, chúng ta như những miếng bọt xốp dễ dàng thẩm thấu những ý tưởng, niềm tin về bản thân, đến từ bố mẹ và thầy cô. Họ có thể nằm sâu trong “nền tảng” tiềm thức của tôi, ảnh hưởng tới những phản ứng của tôi tới mọi người và hoàn cảnh tôi gặp phải.
Hành động: Nhận biết được điều này và thách thức bất cứ niềm tin tiêu cực nào trong tôi. Đây là bước đầu tiên xây dựng “lòng quý trọng bản thân”.
Bí mật thứ hai: Không điều gì hay bất cứ ai có thể mang “lòng quý trọng bản thân” đến cho tôi.

Thường chúng ta so sánh bản thân với người khác hoặc tìm kiếm những điều nhất thời làm ta cảm thấy dễ chịu về bản thân.
Hành động: Nhận biết những hạn chế của bạn mà do đó lòng quý trọng bản thân của bạn chưa cao.

Bí mật thứ ba: “Lòng quý trọng bản thân” thật sự đến từ bên trong.

Đánh giá bản thân bắt đầu với việc nhận biết những điểm mạnh và phát triển các giá trị cá nhân.
Hành động: Phát triển những đánh giá tích cực, “nghiền ngẫm” – thiền để trải nghiệm “con người bên trong” tích cực của bạn. Cảm nhận rằng bạn là duy nhất.

Bí mật thứ tư: Nhận trách nhiệm phải thay đổi.

Bạn luôn có thể lựa chọn cách suy nghĩ của mình. Bạn có thể tẩy sạch bất cứ suy nghĩ tiêu cực có thể kéo “lòng quý trọng bản thân” của bạn xuống thấp.
Hành động: Vứt bỏ những thói quen làm bạn trở nên yếu đuối như đổ lỗi, so sánh hoặc tự phê bình. “Làm sạch” thế giới bên trong của bạn để tạo “khoảng không” cho sự thay đổi hiện diện!

Bí mật thứ năm: Yêu bản thân một cách vô điều kiện.

Phát triển lòng tự trọng tích cực thường đòi hỏi sự kiên trì. Thay đổi những thói quen cũ có thể mất nhiều thời gian.
Hành động: Đừng bao giờ làm trái tim bạn tan vỡ. Hãy kiên nhẫn và tử tế với bản thân mình. Hãy trở thành người bạn tốt nhất của chính mình.
(Theo tiến sĩ tâm lý học Joanna Kitto)

Để lại và tiếp nhận

SGTT.VN - Cha mẹ muốn để lại gì cho con cái? Con cái muốn cha mẹ để lại thứ gì? Câu trả lời dễ gặp là đất đai, nhà cửa, tiền bạc. Nhưng trong Bàn tròn kỳ này, vẫn có những câu trả lời khác: gia tài phải là phúc đức, là tri thức, là một tấm lòng...
Cha mẹ muốn để lại gì cho con cái?
Ăn khế trả vàng là câu chuyện cổ tích ai cũng biết, ngoài tính luân lý gia đình nó còn là chuyện “thừa kế”. Thời nào cũng vậy, người giàu có tất nhiên để lại tiền bạc, nhà cao cửa rộng cho con cái. Người nghèo khó thì cũng có cái chòi rách. Con cái nào cũng muốn cha mẹ đừng nghèo. Sự thật hiển nhiên là thế. Nhưng cuộc đời thì vẫn cứ giàu nghèo lẫn lộn. Vậy nếu cha mẹ không có tài sản, chỉ là thành phần nghèo khổ hay bình thường thì sẽ để lại gì cho con? Quan niệm Việt Nam thường là để đức. “Con gái nhờ đức cha, con trai nhờ đức mẹ”, nhiều bậc cha mẹ cố gắng ăn ở hiền lành, ngay thẳng, làm lành lánh ác chỉ để mong con mình được hưởng phúc đức thay tiền bạc. Quan niệm sống ấy ảnh hưởng sâu đậm trong tinh thần nhiều gia đình Việt.
Còn gì nữa? Ngoài tài sản, cha mẹ còn muốn để lại “cái chữ” cho con cái, tức tri thức, sự học, là bằng cấp đưa đến địa vị và công việc tốt trong xã hội.
Mẹ tôi quá nghèo, khi mất gia tài mẹ để lại cho anh em chúng tôi duy nhất một thứ lòng nhân ái bằng bài học nhỏ được lặp đi lặp lại mỗi ngày, mỗi khi có người ăn mày run rẩy đứng trước cửa. Lon gạo không đầy phải được những đứa con mang ra, đổ vào chiếc bao cũ: “Nhà cháu chỉ còn thế này, cụ nhé!” Cho ăn mày vẫn phải thanh minh, giải thích bằng lời. “Gia tài” mẹ để lại chỉ là thế nhưng nó đi theo con cái suốt đời trong hành vi xử thế.

Con cái muốn cha mẹ để lại thứ gì?

Của cải, tiền bạc – chắc chắn ai cũng mong như thế, nhưng cách để lại nếu chỉ là mảnh giấy khế ước hay bản di chúc cũng chưa hẳn đã là hoàn hảo. Mọi cuộc phân chia luôn có chỗ cho sự tị hiềm, lòng tham hiện hữu. Không thiếu những vụ án đau lòng giữa người thân với người thân trong gia đình chỉ vì bản di chúc ấy.
Vậy cái chữ nhé! Tri thức là thứ của cải không bao giờ bị “bão giá, trượt giá, mất giá”. Dù khi còn trẻ, học hành là nghĩa vụ cực khổ nhất mà mọi đứa trẻ đều kêu than. Với tuổi thơ, tuổi trẻ, đi chơi lêu lổng hay cắm mặt vào game bao giờ cũng thú vị hơn trước cuốn sách. Chỉ khi trưởng thành, vào đời làm việc ta mới hiểu được tri thức cần thiết và quan trọng đến thế nào. Để lại tri thức, cái chữ cho con cái là sự hy sinh khốc liệt, lớn lao nhất của những bậc cha mẹ nghèo. Có người bán xôi, có người đạp xe ba gác, có người bán vé số chỉ để mong con cái mình không thất học.
Dù thế, vẫn phải nhận thấy rằng có khi điều cha mẹ muốn, con cái lại không tiếp nhận. “Tôi muốn chữ, đừng cho tôi tiền”, “Tôi muốn tiền, sao cứ để cái đức trừu tượng cho tôi làm gì” v.v... Cuộc đời chả đơn giản chút nào. Tiền bạc – đức và chữ là quan niệm đã ăn sâu trong quan niệm sống của hầu hết những gia đình Việt Nam. Vấn đề tuỳ vào hoàn cảnh mà chọn lựa. Có không thiếu trường hợp cả tiền bạc, đức và chữ đều được thực hiện đồng thời. Cha mẹ giàu có vẫn chăm làm từ thiện và con cái tất nhiên được học hành đầy đủ từ trong nước lẫn nước ngoài.
Vậy chúng ta muốn để lại gì cho con cái? Còn là vấn đề phải suy ngẫm nhiều.
Đỗ Trung Quân

Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2011

Giáo dục từ góc nhìn “nhà mẹ”

SGTT-LTS. Xin điểm, chạy trường, đạo đức học đường xuống cấp… cứ mỗi mùa thi, mỗi độ khai trường, vấn đề giáo dục lại nổi lên một cái gì đó làm giới phụ huynh phải lo lắng, hoang mang. Họ, những người luôn mong mỏi con cái học hành tới nơi tới chốn để có một nghề lập thân, nghĩ gì và làm gì trước bao ngổn ngang của giáo dục Việt Nam trong cơ chế thị trường? Xin xem câu trả lời của một cây bút quen thuộc: nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Hải.

KỲ 1: Chân dung “nhà học”
Có một tấm hình đăng trên báo cảnh một sinh viên tình nguyện dẫn đoàn thí sinh và phụ huynh qua đường, đi tìm nhà trọ. Mọi người đều quá quen với cảnh mùa thi, người các tỉnh khăn gói theo con lên thành phố, chịu cực khổ ba ngày. Quá quen nên tấm hình kia có vẻ bình thường. Nhưng ngắm kỹ mà xem, nó đáng được trao giải báo chí!
Đưa con đi thi đại học: chỉ là một trong muôn ngàn cảnh khổ của phụ huynh thời nay. Ảnh: Lê Hồng Thái

Không dám ngắm kỹ đã muốn rớt nước mắt: sĩ tử mặt mũi hốc hác, các bậc phụ huynh tay ôm bọc, mặt hốt hoảng của người quê lọt vào đám đông phố xá. Cái dữ dội của thi cử, đời sống rối loạn của thị thành không có trong hình nhưng hiện ra đầy đủ. Và cảm động rơi nước mắt khi nhìn anh sinh viên tình nguyện cố gắng chung tay giúp đỡ. Nhìn tấm hình, lòng buồn đau thấm thía…
Các bậc cha mẹ thường được nhắc nhở về chuyện dạy con, nuôi con, các cảnh báo tiêu cực mà tuổi trẻ ngày nay mắc phải, về sự gương mẫu của người lớn. Còn việc đầu tư, giúp đỡ con cái học hành thì ít ai hướng dẫn chi tiết. Cùng lắm thì có các quảng bá hướng nghiệp tuyển sinh mùa thi của các trường, thường là yếu ớt lu mờ hơn nhiều quảng cáo, mời chào hội thảo du học của nước ngoài và các công ty tư vấn. Ai cũng nói xã hội thừa thầy thiếu thợ, hãy tuỳ vào khả năng thật sự của con em. Cả xã hội phân tích, tìm đường cho giáo dục. Mà cha mẹ thì biết gì nào? Chỉ thấy nhiều yếu kém: nào là triết lý giáo dục chưa đúng, cách quản lý tập trung thiếu hiệu quả, nào là chương trình nhồi nhét, nhà trường không là môi trường học tập an toàn, nào là tình thầy trò có vấn đề, rồi nạn bạo lực học đường…
Có rất nhiều đề án nghiên cứu, bài viết của các chuyên gia, trí thức, nhiều hội nghị nghiêm túc bàn về việc xây dựng nền giáo dục. Nhưng bắt đầu từ đâu cho một cuộc cải cách toàn diện thì còn nhiều ý kiến khác nhau, khiến cha mẹ vẫn rối bời. Theo dõi các hội nghị lớn có cả quan chức chính phủ đến dự, thấy đặt ra la liệt vấn đề: “tiếp tục rà soát nội dung giảng dạy, tiếp tục chỉ đạo… cải tiến phương pháp giảng dạy, phương pháp đánh giá, điểu chỉnh nội dung, giảm tải. Đào tạo học sinh có lý tưởng, đạo đức, kỹ năng, tự học, sáng tạo, hội nhập…” Cái gì cũng đúng, mà cha mẹ không biết bắt đầu từ đâu. Họ cố gắng hết sức về phần mình; kiếm tiền, lo đầu tư vào việc học hành cho con cái. Lo đương đầu với các biểu hiện của “sản phẩm giáo dục” là các cô cậu học sinh, sinh viên đang sống ngay trong nhà mình. Thí dụ, ngày nào cũng yên trí nó đi học hẳn hoi, đùng cái biết nó không đến trường từ lâu, nợ môn, không lên lớp, không tốt nghiệp! Hỏi thì nó bảo học chán, hoặc là chê ông thầy nọ bà thầy kia “trù” nó. Có đứa thi đậu đúng ngành nó chọn, cha mẹ chưa kịp mừng, vậy mà đùng cái nó bỏ ngang! Một cuộc tranh luận bất phân thắng bại trong nhà. Cha mẹ: Mày lo học cho xong, muốn gì tính sau. Mà cái nghề này do chính mày chọn, có ai ép uổng gì đâu. Con: Cha mẹ chỉ có tư tưởng bằng cấp. Như ông Bill Gates đó, có xong đại học đâu. Cha mẹ: Mày có biết cả thế giới này có mấy ông Bill Gates? Mà chính ông sau khi giàu rồi, già rồi, ông tiếp tục đi học đại học, và khuyên các thanh niên không nên bỏ học như ông. Biết không?
Có rất nhiều đề án nghiên cứu, bài viết của các chuyên gia, trí thức, nhiều hội nghị nghiêm túc bàn về việc xây dựng nền giáo dục. Nhưng bắt đầu từ đâu cho một cuộc cải cách toàn diện thì còn nhiều ý kiến khác nhau, khiến cha mẹ vẫn rối bời.

Đó là chưa kể có những “ông bà” đi học có một cuốn sổ quăn queo nhét trong túi quần, cuối năm cha mẹ phải lục tìm cho ra ai quen thân cô thầy để đến… xin điểm vì nó nợ quá nhiều môn. Vẫn chưa khủng khiếp bằng chạy trường. Con vào mẫu giáo mà cha mẹ xếp hàng cả đêm để xin học!
Cuộc vật lộn với giáo dục đã thể hiện trong nhiều năm nay. Trong các cuộc giao lưu trực tuyến trên mạng, nhiều người đặt câu hỏi, toàn câu rất khó. Thí dụ có người hỏi doanh nhân – nhà giáo trẻ Giản Tư Trung (vì ông có đề án nghiên cứu về giáo dục) như sau: “Theo anh, điểm yếu, mạnh của giáo dục trung học, đại học hiện nay ra sao? Có con, anh nói với nó tại sao nên học ở Việt Nam, tại sao ra nước ngoài học? Con anh có đi du học không?” Trả lời: “Nhìn chung giáo dục trong nước chưa nhấn mạnh hai điểm quan trọng là: tạo con người tư duy độc lập và tạo con người có năng lực tự giáo dục bản thân (học để biết học chứ không phải để biết nhiều)”. Theo Giản Tư Trung thì học nước ngoài chưa hẳn đã tốt, học trong nước chưa hẳn đã tệ.
Các bậc cha mẹ nhận ra một điều: giáo dục nào thì cuối cùng cũng là để con mình thành người. Nói như Giản Tư Trung thì cần có năm nhà: nhà nước, nhà trường, nhà giáo, nhà học (học sinh) và nhà mẹ (gia đình). Các bậc cha mẹ chỉ có đủ tầm tay chạm tới “nhà mẹ” và phần nào “nhà học” mà thôi.

Kỳ 2: “Cha có cách nào cứu con?”

SGTT.VN - Đó là câu một thí sinh sau khi làm bài thi vào đại học, biết mình làm bài chưa tốt, phải thốt lên. Vừa thương cha mẹ đưa mình đi thi, vừa ân hận, vừa khao khát con đường học vấn. Câu hỏi ấy hẳn cứa vào lòng cha mẹ. Và cứa vào lòng tất cả chúng ta.
Con vui trường học, mẹ lo trường đời. Ảnh: Hồng Thái

Tiếng kêu cứu đó không chỉ giày vò, vang vọng trong gia đình. Nhưng rớt thì sao không đi học nghề? Xã hội đang có sơ đồ tam giác ngược bất hợp lý: những nghề đòi hỏi lao động, chuyên môn lành nghề đang là cái đỉnh nhọn bé tí ở phía dưới, còn “thầy” lại đông đúc là cái đáy tam giác rộng nằm phía trên. Lẽ ra phải ngược lại. Có nhiều tấm gương vẫn thành đạt dù không vào đại học đó thôi. Nhưng có học sinh tuyệt vọng bảo: “Bây giờ thiếu gì người có tới hai bằng đại học vẫn đang chật vật tìm việc. Lương giảng viên đại học, thậm chí lương thạc sĩ mới đi dạy đại học còn thua cả lương... ôsin, sao lại xui tôi đi học nghề, học trung cấp?” Mơ ước của tuổi trẻ thường bay bổng. Trong các cuộc “điều tra” về mơ ước của thanh niên, gần như 100% trả lời mong có một nghề nghiệp ổn định và gia đình hạnh phúc. Thật ra mơ để có hai điều này đã là quá sức lắm rồi. Làm gì có nhiều thanh niên như ông chủ trẻ càphê Trung Nguyên, từ một sinh viên đi bỏ mối càphê mà mơ ước và đã xây dựng được một thương hiệu quốc gia và vươn ra thế giới.
Cha mẹ cứu con cách nào? Mơ ước đất nước có nền giáo dục thành công để con được cứu. Hoặc là phải có tiền cho con hưởng một nền giáo dục tốt, đó là mơ ước cháy bỏng. Đón trúng nguyện vọng này, dịch vụ du học của thế giới tràn vào Việt Nam với những thông tin về thiên đường du học, về các ngôi trường danh tiếng chất lượng cao. Những bậc cha mẹ nghèo khó vùng xa xôi chắc không ngó ngàng các quảng cáo này. Biết chi cho thêm đau lòng, thêm thương con. Sao nó không tự vươn lên, tự săn tìm học bổng mà phải trông chờ vào cha mẹ? Câu trả lời là thật hiếm có trường hợp như thế. Nhất là tuổi du học ngày càng bé lại. Còn bé còn trẻ phải dựa vào cha mẹ, chỉ những người thành công rồi, đi làm rồi, may ra mới kiếm được học bổng tốt, hoặc có tiền chi phí. Trẻ là thiếu kinh nghiệm và... thiếu tiền. Xã hội nào chả thế. Cứ nhìn sang Nhật mà xem. Những người trên 60 tuổi có tài sản bình quân cao nhất so với độ tuổi khác (khoảng 17 triệu yen) đang là phân khúc béo bở cho thị trường du lịch nghỉ dưỡng. Phải già rồi mới có tích luỹ. Vì thế, con cái phải trông chờ vào bố mẹ cho đi du học là một thực tế. Cha mẹ cũng bắt đầu tìm hiểu các nền giáo dục nước ngoài. Bao nhiêu bài PR đầy trên truyền thông, nào là “ngôi trường để gửi gắm tương lai”, “chương trình học bổng và ưu đãi hấp dẫn”, “chất lượng giáo dục hàng đầu”... Nào là “chương trình học mang tính thực tiễn cao, chi phí hợp lý, môi trường sống năng động, thân thiện và an toàn”... Tất cả đều rất hấp dẫn. Nhiều vị cha mẹ có điều kiện còn kết hợp đi du lịch để tìm hiểu tận nơi một số trường đại học trước khi gửi con em tới.
Sự phân hoá giàu nghèo của thế giới khiến cho người ta bảo “có hai loài người”. Một thì tận hưởng tiến bộ sinh học để sống lâu với các thành tựu văn minh; còn một thì nghèo khó, chết sớm, bệnh tật trong các dịch vụ tồi tàn. Và thụ hưởng giáo dục cũng nằm trong tình hình ấy. Ở Việt Nam ra sao, chưa có bức tranh tổng thể, chỉ biết rằng con số đóng góp của dân, của gia đình vào giáo dục ngày một cao. Các thành tựu đạt được có nhiều cố gắng dù bức tranh là rất khó khăn. Trong một hội nghị giáo dục ở Đồng Tháp vừa rồi, con số 0,51% học sinh bỏ học đang gây nên nỗi... vừa mừng vừa run, không biết nó chính xác cỡ nào. Nếu đây là con số thật, thì quả là một điềm lành để vươn tới của giáo dục Việt Nam.
Mơ ước đất nước có nền giáo dục thành công để con được cứu. Hoặc là phải có tiền cho con hưởng một nền giáo dục tốt, đó là mơ ước cháy bỏng


Các bậc cha mẹ nghèo, thì cho con vào được đại học trong nước có khi đã mở tiệc khao dòng họ, dù còn đó trăm nỗi lo. Cũng có nhiều sinh viên thành đạt, được các công ty nước ngoài “săn đầu người”. Sau đó được đào tạo thêm để vươn lên đẳng cấp quốc tế. Những con đường như thế chưa phải là phổ biến. Những câu hỏi còn chưa đáp được vẫn còn đầy trong đầu các bậc cha mẹ. Sao mà học sinh Phần Lan bảy tuổi mới đi học, trễ hơn các nước, lại chỉ học 30 giờ/tuần kể cả bài tập ở nhà, không phụ đạo, học thêm, không điểm danh, không nhồi nhét, không kỷ luật sắt, mà vẫn đứng đầu trong các kỳ kiểm tra quốc tế? Sao học sinh được khuyến khích tự lập, tự học, tự tìm thông tin, giáo viên ít giảng bài, được tự do áp dụng phương pháp sư phạm họ muốn, tự chọn sách giáo khoa, không bao giờ bị thanh tra, đánh giá, lương họ không thật cao, mà lại là nền giáo dục tốt nhất thế giới? Sao học sinh Phần Lan có mười tuần nghỉ hè, nhiều hơn các nước? Sao học suốt chín năm mà không phải thi một kỳ thi quốc gia nào? Phần Lan có quan điểm rằng con người sinh ra trừ số ít có năng khiếu thiên bẩm, còn lại thì như nhau. Sàng lọc bằng điểm số là quá sớm và làm thui chột tài năng. Không em nào bị bỏ lại phía sau, vì họ có đội ngũ giáo viên đặc biệt chuyên giúp đứa trẻ kém vươn lên...
Thôi rồi, đích thị họ là “loài người thứ nhất”, khó lòng mà theo nổi!
Càng tìm hiểu nhiều, lại càng sốt ruột trước thực tế. Cha mẹ thấy mình chẳng làm gì được, trừ việc cố sống cố chết lo tiền bạc để cho đi “tị nạn giáo dục”. Trong khi đó, “nhà mẹ” thật ra chính là ngôi trường đầu tiên và cơ bản của đứa con.
Nguyễn Thị Ngọc Hải

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2011

Nuôi dạy con từ A đến Z

Bạn có tin rằng mỗi từ ngữ và việc làm của bạn đều có tác động đến con trẻ? Hãy tham khảo những điều dưới đây để hoàn thiện hơn cách nuôi dạy con của bạn nhé.



A. Accept (Chấp nhận): Hãy chấp nhận và luôn xem trọng bản thân mình cũng như chấp nhận và xem trọng con cái.
B. Be (Hãy có những phẩm chất...): Hãy trước sau như một, trung thực, công bằng và kiên quyết khi đối xử với con cái.

C. Concentrate (Tập trung): Hãy tập trung vào những phẩm chất tốt hay những điểm mạnh của con cái và nên khen con về những điểm tốt này.

D. Develop (Tăng cường): Hãy tăng cường mức độ quan tâm của bạn đối với con cái.

E. Encourage (Khuyến khích): Khuyến khích con cái bày tỏ ý kiến của mình với cha mẹ cũng như thảo luận với cha mẹ về những mục tiêu trong cuộc sống của chúng. Hãy cho trẻ thấy rằng chúng ta tin tưởng trẻ có khả năng thực hiện thành công nhiều công việc.

F. Forgive (Tha thứ): Hãy tha thứ khi con trẻ phạm lỗi. Trẻ sẽ rút được nhiều bài học kinh nghiệm và tự đứng dậy sau những vấp ngã của chính mình trong cuộc sống.

G. Gladly (Vui vẻ): Vui vẻ chia sẻ thời gian, sự quan tâm và hỗ trợ vợ/chồng của mình trong việc nuôi dạy con cái.

H. Help (Giúp đỡ): Hãy giúp con trẻ luôn cảm thấy an toàn và bình yên.

I. Interest (Tạo hứng thú): Hãy tạo hứng thú cho con trẻ trong việc học cũng như các công tác khác bằng cách đánh giá cao những nỗ lực của chúng.

J. Joyfully (Biết tận hưởng): Hãy tận hưởng những niềm vui mà cuộc sống ban tặng cho chúng ta.

K.Keep (Giữ lại): Hãy giữ lại những lời chỉ trích chua cay trong lòng, tránh dùng những lời mang tính “ra lệnh” như: “con phải...” khi dạy bảo con cái.

L. Let (Để): Hãy để con bạn thấm thía những hậu quả do hành động của chúng gây ra.

M. Model (Làm gương): Hãy làm gương cho con trẻ noi theo nếu bạn muốn con mình có được những phẩm chất đó trong tương lai.

N. Negotiate (Thương lượng): Hãy thương lượng/bàn bạc với nhau về mặt quyền lợi và trách nhiệm, tránh nuông chiều con trẻ thái quá.

O. Offer (Cho quyền được...): Hãy cho con trẻ được quyền lựa chọn và cho phép chúng được quyết định.

P. Problem-solve (Giúp giải quyết vấn đề): Hãy giúp con trẻ giải quyết khó khăn; hãy lắng nghe những tâm tư, tình cảm của chúng.

Q. Quit (Vứt bỏ): Hãy vứt bỏ thói quen gán trách nhiệm, có hành động hay lời nói khiến người khác bị xấu hổ hay đe dọa ai đó.

R. Respect (Tôn trọng): Hãy tôn trọng quyền tự do phát triển của con trẻ, không quá thúc giục hay so sánh trẻ với người khác

S. Share (Chia sẻ): Hãy chia sẻ công việc nhà cho mọi thành viên trong gia đình, nhằm tạo điều kiện cho con cái đóng góp và cảm nhận rằng mình là một phần không tách rời của gia đình.

T. Take time (Dành thời gian): Hãy đọc sách cùng với con và từ đó sẽ truyền cho con lòng yêu sách cũng như tinh thần học tập tốt.

U. Use (Sử dụng): Hãy sử dụng một quyển album để lưu lại những kỷ niệm vui vẻ, những phút giây hạnh phúc của gia đình.

V. Value (Coi trọng): Hãy luôn coi trọng tính thật thà, tử tế, tinh thần độc lập, đáng tin cậy, và biết thương yêu, chăm sóc người khác.

W. Weather (Vượt qua khó khăn): Cả gia đình hãy nắm chặt tay nhau cùng vượt qua khó khăn.

X. Examine (Kiểm tra): Hãy kiểm tra lại thái độ của chúng ta đối với con trẻ.

Y. Yield (Nhường chỗ): Hãy biết thời điểm nào cần phải “nhường chỗ” cho những lời khuyên mang tính chuyên môn để cải thiện việc nuôi dạy con cái.

Z. Zestfully (hào hứng): Hãy hào hứng tham gia vào các hoạt động mang tính truyền thống của gia đình.

Nguồn: Tuổi trẻ/VnExpress

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2011

Có phải con là thiên tài?

Mỗi ngày mới đến cùng vô số thông tin mới mẻ cho con yêu. Rồi bỗng một ngày bạn cảm thấy rối như bòng bong khi con tuyên bố mình đã biết tất cả mọi thứ, nhưng dù thế vẫn không ngừng “tấn công” bạn bằng những câu hỏi trên trời dưới đất, và khi bạn trả lời thì lại cắt ngang bằng một câu “Con biết rồi!”. Con là thiên tài, điều gì cũng biết sao?

Bạn có biết Mặt trăng ở gần hơn châu Phi? Và cái vịnh là cái hồ? Những điều này nghe chẳng có lý gì cả, nhưng nếu bạn nói thế với một đứa trẻ 4 tuổi, rất có thể bạn sẽ bị đứa trẻ ấy bảo ngược lại là: “Cô/ chú nói không đúng!”
Mỗi ngày mới đến cùng vô số thông tin mới mẻ cho con yêu. Rồi bỗng một ngày bạn cảm thấy rối như bòng bong khi con tuyên bố mình đã biết tất cả mọi thứ, nhưng dù thế vẫn không ngừng “tấn công” bạn bằng những câu hỏi trên trời dưới đất, và khi bạn trả lời thì lại cắt ngang bằng một câu “Con biết rồi!”.
Bạn vốn luôn xem việc dạy con là một trong những trách nhiệm quan trọng nhất của mình, nhưng bé dường như đã trở nên không thể dạy dỗ được nữa rồi. Bạn đừng quá lo, vì việc này cũng nằm trong quá trình phát triển bình thường của rất nhiều đứa trẻ bình thường khác trên thế giới này thôi. Tiến sĩ Robin Goodman, nhà tâm lý tại Trung tâm Nghiên cứu về Trẻ em tại Đại học New York, giải thích: “Ở lứa tuổi lên 3, trẻ tập trung sử dụng kỹ năng ngôn ngữ để khám phá thế giới. Chúng hăm hở lắng nghe những câu trả lời của bạn và ít quan tâm đến việc sẽ bị mọi người cho là ngốc nghếch hay thông minh. Tuy nhiên, khi lên 4, nhiều trẻ sẽ bắt đầu giả vờ rằng chúng khôn hơn tuổi.”
Và dưới đây là 5 lý do.
Bé có nhu cầu được chiến thắng
webtretho_tâm lý trẻ mẫu giáo

Trẻ lên 4 bắt đầu so sánh mình với các bạn khác,” tiến sĩ Goodman nói. Chúng bị cám dỗ bởi việc… chơi ăn gian để thắng và khoác lác rằng “Tớ giỏi hơn cậu!” Bởi vì trẻ lứa tuổi mẫu giáo đã có vốn từ vựng để có thể chia sẻ thông tin nhiều hơn và hiệu quả hơn, nên việc biết cái gì đó hoặc ít nhất nói chúng biết cái gì đó cũng có thể làm tăng “lợi thế cạnh tranh” lên kha khá.
Đối với bé, điều đó rất có lý mà
Dù quả quyết rằng Mặt trăng gần hơn châu Phi, hay Hà Nội gần Sài Gòn hơn Nha Trang, bé vẫn chưa thật sự hiểu được sự khác biệt giữa gần và xa. Trong suy nghĩ của bé, Mặt trăng gần vì bé trông thấy được, hay Hà Nội gần vì bé đi (bằng máy bay) nhanh hơn đi Nha Trang (bằng ô tô)… Kiến thức của trẻ mẫu giáo mới chỉ dựa trên thông tin cụ thể và chúng còn gặp nhiều khó khăn trong việc nắm bắt những khái niệm trừu tượng. Vậy nên nếu chỉ cho một đứa trẻ lên 4 hai sợi dây và hỏi sợi nào dài hơn, bé có thể trả lời đúng; nhưng với những thứ không thấy được thì hầu hết các bé đều không thể trả lời.

Bé có trí tưởng tượng phong phú

webtretho_trí tưởng tượng phong phú
Kiến thức của con nhiều khi do con... tưởng tượng ra (Ảnh: Inmagine)
Trẻ 4 tuổi quen với việc đọc những quyển sách có cốt truyện rõ ràng, dễ hiểu. Nếu bé kể lại một câu chuyện và có những điểm mà kiến thức của bé chưa xử lý được hoặc cảm thấy chưa “đã”, bé sẽ đơn giản là tự thêm thắt xào nấu trong đó. Một bà mẹ có con 3 tuổi rưỡi kể lại: “Cháu có thể hàng giờ liền chơi khủng long đồ chơi và nói suốt những chuyện như chúng sống ở đâu, chúng thường làm gì. Thường thì những điều đó đều không đúng, nhưng khi tôi hỏi ‘Con học những điều đó ở đâu?’ cháu đều tuyên bố rằng ‘Con tự biết mà.’”
Bé bị quá tải với thông tin
“Con biết rồi!” có lẽ là một cách lịch sự để bé nói “đủ rồi”. Có thể chính bé tìm đến bạn để “muốn biết tất cả về động cơ ô tô hoạt động như thế nào”, nhưng khi bạn bắt đầu thì bé lại cắt ngang. Bạn đừng lấy thế làm phiền lòng, hãy hiểu rằng thỉnh thoảng trẻ em cư xử như thể chúng muốn biết tất cả trong khi thật sự chỉ muốn biết những cái cơ bản hoặc một phần nhỏ xíu nào đó mà thôi.

Bé muốn được trưởng thành

Trẻ lên 4 rất tự hào về sự tự lập và quyền làm chủ của mình, chúng không muốn bạn nhận ra rằng chúng không biết gì. Nếu bé có cơ hội để nói: “Con biết rồi/ Con biết mà” – ngay cả khi chẳng biết tí gì – điều đó khiến bé cảm thấy mình thông minh và người lớn hơn. Cũng vì thế mà bé thường không muốn tiết lộ nguồn thông tin/ kiến thức của mình. Một đứa trẻ có thể nghĩ rằng nếu không kể với ai việc bé lấy thông tin ở đâu hoặc không thừa nhận rằng bé không biết mình lấy thông tin ở đâu, thì nếu bé có nói sai thì cũng không ai khám phá ra được.
Vì vậy, lần tới nếu bé nhà bạn khăng khăng một thứ gì đó quá sức vô lý là sự thật, đừng tranh cãi. Thay vào đó, hãy củng cố những gì đúng trong lời con nói. Ví dụ, nếu con bảo sông là hồ, hãy nói với con rằng, “con nói đúng, sông với hồ giống nhau ở chỗ đó cùng là nơi có rất nhiều nước.” Cuối cùng, nếu bạn lo lắng rằng con bạn sẽ trở nên kiêu căng, hãy tự nhắc chính mình rằng đây chỉ là một giai đoạn thôi. Đến khi lên 5, bé sẽ có thể hiểu thêm về những khái niệm trừu tượng và sẽ bớt chuyện tuyên bố rằng mình biết điều gì đó trong khi thật sự không biết; và cụm từ “con biết” sẽ dần thay bằng cụm từ “con nghĩ là…” Đến lúc đấy biết đâu bạn lại nhớ sự tự tin của con lúc trước ấy chứ.
webtretho_trẻ muốn giống người lớn
Và nhiều khi bé "xạo" cũng là do muốn mình giống người lớn hơn thôi (Ảnh: Inmagine)
Muốn học hỏi và chứng tỏ mình, tất cả đều nằm trong quá trình phát triển hoàn toàn bình thường của con, vậy nên bố mẹ đừng trách mà hãy khuyến khích con nói lên ý kiến của mình và từ từ “sửa sai” cho con nhé. Cơ hội có được những cuộc trò chuyện thú vị giúp con học hỏi thêm được thật nhiều điều đang ở trước mắt bạn đấy.
Nguồn: http://www.webtretho.com/home